Câu chuyện tử tế Đà Nẵng: Khi sống bình thản, điều tốt sẽ tự tìm đến

Đêm trung thu đầu tiên ở Đà Nẵng

Trung Thu năm ấy, mình – cô gái 16 tuổi * 2 + 1 – háo hức đi hội trăng rằm tại FPT Plaza, Đà Nẵng.
Không khí náo nhiệt, tiếng trống lân vang rộn, những chiếc đèn lồng lung linh khiến ai cũng thấy mình như trở về tuổi thơ. Cuộc sống bình thản của mình hôm nay sẽ trở nên tuyệt đẹp đây.

Thấy người ta cầm đèn lồng rực rỡ, mình cũng muốn có một chiếc cho vui. Nhưng ban tổ chức chỉ phát cho các gia đình có con nhỏ. Mình thì chưa chồng con, đem mèo Simba ra “xin quyền lợi” họ bảo rằng “phải có con nhỏ thì mới được”😅.


Mình hiểu cho các bạn và đề xuất mua đèn lồng này, thực sự lúc này mình rất muốn có vì đối với mình – người có trung thu đầu tiên ở Đà Nẵng thì muốn làm cho dịp này thêm hoàn thiện và ấm áp. Ấy thế mà mọi chuyện không phải lúc nào cũng thuận lợi, Ban tổ chức kiên quyết rằng không bán được, đèn này chỉ tặng cho các bạn nhỏ. Ôi “bạn nhỏ Linh” đành chấp nhận thôi.

Thoáng có chút hụt hẫng, nhưng rồi mình chỉ đứng nhìn, mỉm cười. Đôi khi, không có được thứ mình muốn cũng chẳng sao — Mình luôn quan niệm: chỉ cần sống bình thản, giữ tâm thế vui vẻ, bình thản, thì đêm trung thu đầu của mình ở Đà Nẵng cũng xinh đẹp mà.

Khi lòng tốt mang lại điều bất ngờ

Đang dạo quanh khu hội, mình thấy một cô khách Tây hỏi nhân viên bán xúc xích bằng tiếng Anh. Cậu nhân viên lúng túng, chưa biết trả lời thế nào.
Mình liền bước tới giúp phiên dịch vài câu đơn giản. Thế là cô khách hiểu, mua hàng vui vẻ, còn quầy xúc xích cũng thêm một đơn mới.

Mình không nghĩ gì nhiều, chỉ thấy vui vì được giúp. Cô chủ quầy – tên An cảm ơn mình rối rít. Mình và An đã có cuộc trò chuyện ngắn vui vẻ. Qua đấy An biết mình thích đèn lồng nên đã chạy đi xin cho mình một chiếc đèn lồng.


Lúc này này phải nói là mình thấy “sướng dễ sợ” vì cảm giác kì diệu như một phép màu giúp mình “muốn là có”.

Nhận chiếc đèn, lòng mình ấm lại. Không phải vì món quà, mà vì cái cách người ta sẵn sàng trao nhau chút tử tế, dù chỉ là trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Tự nhiên mình nghĩ nếu mình còn như hồi nhỏ, bực dọc vì những giây phút ban đầu mình sẽ không có buổi tối tuyệt vời như này. Việc học sống bình thản chưa bao giờ khiến mình hối hận.

Những điều tử tế nhỏ bé, nhưng khiến Đà Nẵng trở nên đặc biệt

Dạo một vòng thấy đói bụng mình lại quay lại quầy của bạn An mua xúc xích, ăn xúc xích xong, mình ngồi xuống chiếu ô ăn quan gần đó. Đang định kiếm người chơi cùng thì có cặp mẹ con đến ngồi.
Chẳng ai quen ai, nhưng chỉ vài câu chào hỏi là cả ba cùng say sưa đếm sỏi, cười vang như những đứa trẻ, tuổi thơ ập về trên chiếc chiếu nhỏ.

Giữa đêm Trung Thu đông đúc, mình chợt thấy lòng nhẹ tênh. Ở Đà Nẵng, người ta sống chậm hơn một chút, thân thiện hơn một chút, và hình như cũng ấm áp hơn nhiều.

Câu chuyện tử tế Đà Nẵng: Khi sống bình thản, điều tốt sẽ tự tìm đến

💛 Kết lại

Giữa nhịp sống hiện đại, câu chuyện tử tế ở Đà Nẵng khiến mình thêm tin rằng:
Khi ta sống nhẹ nhàng, biết cho đi, biết mỉm cười, thì hạnh phúc chẳng cần tìm — nó sẽ tự đến, lặng lẽ mà bền lâu. 🌸
Người Đà Nẵng thân thiện và dễ thương vô cùng🌸


Linkachu – Người đã chiến đấu với cân nặng gần 20 năm và đang trên hành trình thử nghiệm phương pháp “ăn no vẫn giảm cân”

Đây là facebook của tớ! LinkachuMC

Tìm hiểu thêm về mình tại Linkachu.net

viVietnamese